Một giọt nước mắt cuối cùng ở khóe mắt Lê Nhược Vũ cũng được anh lau khô, cô trừng mắt nhìn anh, rốt cuộc cũng yên tĩnh lại Ba năm qua, người thay đối không chỉ có cô mà còn có anh nữa.
Lâm Minh luôn không thích người ngoài xuất hiện trong không gian riêng tư của mình, thế nhưng bây giờ Phong Linh Đàm lại có rất nhiều người giúp việc.
Lê Nhược Vũ giấy khỏi cánh tay Lâm Minh, đuổi theo má Trương lên lầu tìm bọn trẻ.
Nơi này cô rất quen thuộc, vì thế càng không kịp chờ đợi mà muốn đưa Hạ Ly đi.
Dáng vẻ gấp gáp của cô khiến trong lòng Lâm Minh nhộn nhạo tựa như bị mèo cào, anh không thoải mái bước theo sau lưng cô cùng đi lên.
Bọn trẻ ngủ sớm nên dậy cũng sớm, vào lúc này ba người đang vây quanh một chiếc xe đồ chơi trong phòng, thích ý vỗ tay cười đùa.
Hòa Phong và Chí Linh rất thích em gái Lúc đầu, cha có nói với bọn họ rằng bọn họ còn có một cô em gái rất đáng yêu.
Mẹ xinh đẹp đã đưa em gái đi du lịch giống như đi tây thiên lấy kinh vậy, phải trải qua rất nhiều khó khăn mới có thế trở về được. Điều bọn họ cần làm chính là chờ đợi Nói không chừng mẹ sẽ mang theo em gái trở lại Vì thế, cho dù dì Phan Kiều Như có đối xử với bọn họ tốt hơn nữa thì bọn họ cũng không cần mẹ ghẻ, chỉ cần mẹ mình mà thôi.
Còn em gái nữa Khi Lâm Minh đưa em gái nhỏ trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3361857/chuong-740.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.