Chỉ cần anh chặn trước mặt cô là cô hoàn toàn không thể bước lên được.
“Nơi xa lạ ứ? Có phải em muốn nói, đối với Hạ Ly, anh chỉ là người lạ?”
“Đúng, từ lúc anh lựa chọn để tôi phẫu thuật trước khi sinh để phối ghép với Lâm Niệm Sơ, anh đã không xứng làm cha của con bé rồi. Hòa Phong đã mất, anh càng không xứng đụng vào Hạ Ly nữa”
Trong mắt Lâm Minh hiện lên một tia phần nộ: “Anh không thể, còn thẳng nhãi thối Trần Hi Tuấn kia có thể ư? Cái được gọi là sự tôn trọng mà cậu ta dành cho em khiến em để Hạ Ly gọi cậu ta là bố sao? Ba năm nay, em luôn ở cạnh cậu ta, đúng không?”
Lê Nhược Vũ ngẩng thẳng cổ lên, ánh mắt vô cùng sắc bén: “Vậy thì đã làm sao?”
Ánh mắt Lâm Minh càng trở nên lạnh lẽo: “Em thản nhiên như thế ư?”
Anh bóp chặt cảm Lê Nhược Vũ, bất ngờ áp sát má cô, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô: Nhược Vũ, em nhẫn tâm như vậy sao?”
“Anh mới là người nhẫn tâm!” Cô tức giận trừng mắt: “Trả Hạ Ly lại cho tôi, tôi chỉ cần Hạ Ly thôi”
Lâm Minh trầm giọng cự tuyệt: “Không thể”
Lê Nhược Vũ không muốn tranh cãi với anh, cô chỉ muốn đưa con bé đi Cô vòng qua người anh, bước nhanh lên tầng.
Cánh tay dài của Lâm Minh giữ chặt eo cô lại khiến cô không thể bước lên trước. Lê Nhược Vũ vừa đá vừa vùng vẫy nhưng anh vẫn dửng dưng như không.
Cô bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3361856/chuong-739.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.