Đầu ngón tay chậm rãi tới lui theo gương mặt cô, sau đó buông ra: “Cho dù là ba năm trước hay là bây giờ thì em cũng không có quyền lợi cò kè mặc cả với anh, em cho rằng anh chỉ muốn giành con với em?”
Quá ngây thơ.
Từ trước đến nay anh chỉ cần cô, sau đó mới là con Mà cô lại sợ anh giành con với cô như vậy, chẳng lẽ từ trước tới nay cô chưa từng nghĩ tới việc cùng con trở về bên cạnh anh?
Nếu đã chống cự đến gần anh như thế, sao trốn tránh ba năm lại trở về nước, vì công ty của Trần Hi Tuấn sao?
Lê Nhược Vũ, trái tim em đong đưa không định vậy sao?
Lâm Minh nhìn cô thật sâu, sờ sờ khóe môi mình rồi quay đầu rời đi: “Ba năm đã hao hết sự kiên nhẫn của anh, Lê Nhược Vũ, tốt nhất là em nên biết nghe l Lê Nhược Vũ ngạc nhiên đứng tại chổ, cô cho là mình có thể thản nhiên đối mặt với Lâm Minh, lớn tiếng nói ra chữ không thì tình cảnh sẽ khác.
Nhưng Lâm Quần vẫn bá đạo cố chấp giống như năm đó.
Lời của anh nói cũng hàm hồ, giống như chứa rất nhiều chuyện, cô cố gắng suy đoán hàm nghĩa trong đó lại phát hiện trong đầu cứ hỗn loạn Mặc dù tối nay Lâm Minh đi dứt khoát, nhưng cô có thể cảm thấy anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình như thế.
Bây giờ không giống ngày xưa, bọn họ đã không còn là vợ chồng, anh không có lý do gì can thiệp vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3359828/chuong-733.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.