Lê Nhược Vũ dịch góc chăn cho cô bé xong mới nằm xuống bên cạnh cô bé, cô chỉ cần cô bé là có thể tìm được một chút cảm giác an toàn.
Bởi vì bây giờ cô bé Hạ Ly này chính là cả thế giới của cô.
Trần Hi Tuấn bận rộn nhưng sáng sớm hôm sau vẫn cùng Lê Nhược Vũ đi ra ngoài tìm hai vợ chồng nhà họ Lê hỏi thăm về thân thế của cô.
Năm đó Lê Gia phá sản, lưng đeo quá nhiều món nợ, căn nhà của nhà họ Lê đã sớm bị bán đi để trả nợ rồi. Bây giờ đã cách quá lâu, dĩ nhiên Lê Nhược Vũ cố gắng đến nhà họ Lê tìm hai người bọn họ cũng không tìm được.
Mặc dù người của Trần Hi Tuấn không về nước, nhưng đã chuẩn bị xong hết mọi thứ.
Bây giờ Lê Hải Thiên và vợ sống đơn sơ trong một căn nhà cho thuê nhỏ hẹp.
Chỉ ba năm ngắn ngủi hai vợ chồng nhà họ Lê như đã già đi mười ba tuổi.
Lê Nhược Vũ nhìn thấy người cha vênh váo rơi vào tình cảnh bây giờ, cảm xúc trong lòng đúng là không thể tả.
Người hiếu thẳng mà không đủ năng lực, liều mạng liều lĩnh trèo lên trong khi năng lực chưa đủ, mặc dù đi càng cao nhưng cfing sẽ ngã càng đau.
Làm người phải biết đủ, Lê Hải Thiên ngã đau mới hiểu ra đạo lý này.
Nhìn thấy Lê Nhược Vũ tới, Lê Hải Thiên không còn vẻ khí phách trước kia, ông ta thân thiện chào hỏi Lê Nhược Vũ rồi rót ly nước cho cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3359835/chuong-734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.