Lời nói non nớt của trẻ con lại có thế đâm vào điểm yếu của người khác, Lâm Minh ôm thân thể bé nhỏ của cô bé, thừa nhận từ tận đáy lòng: “Đúng, không có các con sao cha vui được”
Lê Nhược Vũ lại không yên tâm để cho Hạ Ly và Lâm Minh ở cùng nhau quá lâu, hiển nhiên viên thịt nhỏ thích mẹ hơn người cha xa lạ này.
Cuối cùng viên thịt nhỏ vẫn chui ra khỏi lòng Lâm Minh, kéo tay Trần Hi Tuấn vào phòng ngủ nghe kể chuyện rồi ngủ Sau khi Hạ Ly đi, Lâm Minh vẫn cứ mãi nhìn cô.
Cô mím môi: “Anh muốn nói gì với tôi?”
Lâm Minh cười lạnh läc đầu, lại không muốn nhắc lại: “Lê Nhược Vũ, em quá tàn nhãn”
“Không phải những gì anh đối với tôi năm đó cũng tàn nhẫn sao?”
“Cho nên em đang trả thù anh sao?”
“Không, tôi chỉ muốn đế cho mình vào con sống hạnh phúc hơn một chút mà thôi”
“Không yêu cũng sẽ hạnh phúc sao?” Lâm Minh chế nhạo: “Hay là em đã yêu Trần Hi Tuấn, muốn ở bên cạnh cậu ta?”
Lê Nhược Vũ siết chặt nắm tay: “Chúng ta đã Iyhôn, tôi thích ai cũng không liên quan gì đến anh”
Lâm Minh lại cười mỉa mai: “Vậy sao? Em chắc chứ?”
Bất chợt cô ngẩng đầu: ‘Anh nói vậy là có ý gì”.
“Em sẽ sớm biết thôi” Màu mắt Lâm Minh sâu thẩm, khẽ nhếch môi làm cho người ta không nghĩ ra rốt cuộc là đang châm chọc hay là cảnh cáo.
Lê Nhược Vũ ngẩng mặt lên nhìn chảm chăm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3359827/chuong-732.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.