Lê Nhược Vũ không muốn cãi nhau với anh trước mặt con gái, rồi thốt ra những lời không dễ nghe kia. Cô liếc mắt nhìn Hạ Ly, sau đó bảo Trần Hi Tuấn mang cô bé về phòng ngủ, rồi mới quay sang hỏi Lâm Minh: “Anh muốn nói với tôi cái gì?
Anh đã không muốn đi thì chúng ta ra ngoài rồi nói”
Lâm Minh không đồng ý với cô, anh cười lạnh cản Trần Hi Tuấn lại, không cho cô bé biến mất.
Trước mặt mình.
Bồng nhiên anh không muốn nói cho Lê Nhược Vũ biết chuyện của Lâm Niệm Sơ, anh giận quá hóa cười nhìn Lê Nhược Vũ, lại chỉ vào Trần Hi Tuấn đang nẵm tay Hạ Ly nãy giờ, lạnh giọng chất: vấn: “Em dạy cho con gái chúng ta như thế, bảo con bé gọi người khác là cha suốt ba năm qua sao?”
Lê Nhược Vũ giật mình, đúng là cô đã xử lý không thỏa đáng chuyện này. Cô đã cố gắng uốn nản cách gọi của Hạ Ly, thế nhưng đôi khi cô bé hỏi quá nhiều, đến mức cô không thể ứng đối được.
Thấy cô im lặng không nói gì, lòng Lâm Minh dần dần nguội lạnh.
Lâm Minh cười lạnh lùng: “Lê Nhược Vũ, tại sao?” Tại sao lại cố phân chia quyền lợi thuộc về anh cho Trần Hi Tuấn Trái tìm Lê Nhược Vũ không ngừng đập loạn, cô không ngờ Trần Hi Tuấn, Hạ Ly và Lâm Minh sẽ đụng mặt nhau, trong đầu cô rất hỗn loạn.
Cô không nói lời nào, chỉ yên lặng nhìn cô bé.
“Được, ngay cả một câu em cũng không chịu nói phải không?” Nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3359826/chuong-731.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.