Trần Hi Tuấn rất kiên nhẫn dỗ dành viên thịt nhỏ: “Chỉ là một phép thuật thôi, sáng mai thức dậy thì Hạ Ly sẽ phát hiện ra vết tích lớn này sẽ không còn nữa”
‘Viên thịt nhỏ cũng rất tin tưởng cậu ta, dù cho là những lời nói khó tin, miễn là Trần Hi Tuấn nói thì Hạ Ly đều sẽ tin.
Lê Nhược Vũ đã phát hiện ra chuyện này từ rất lâu trước đây, có rất nhiều lúc, đến lời của cô Hạ Ly cũng không nghe mà chỉ nghe mỗi mình Trần Hi Tuấn Có thế thấy câu nói “Có đánh thì con mới nghe lời” chưa chắc đã đúng, bởi vì trước giờ Trần Hi Tuấn chưa từng răn dạy Hạ Ly, thậm chí đến việc nói lớn tiếng cậu ta cũng không nỡ. Nhưng Hạ Ly thì lại tự nhiên tin tưởng Trần Hi Tuấn, ngoan ngoãn nghe theo lời của cậu ta.
Có đôi khi, Lê Nhược Vũ cảnh thấy ghen tuông với cảm tình giữa Trần Hi Tuấn và Hạ Ly.
“Dép nhỏ đâu rồi? Sao Hạ Ly lại đi chân không như thế?”
“Hạ Ly chuẩn bị đi ngủ cho nên không mang”
Nhóc con còn chuẩn bị đầy đủ lý do.
Lê Nhược Vũ thở dài, cô nhặt đôi dép rơi trên đất rồi giúp cô bé mang lại, nhưng cô bé bị Trần Hi Tuấn ôm nên không mang được.
Trần Hi Tuấn đành để Hạ Ly xuống đất để cô bé mang dép vào: “Bố dẫn con về phòng nghe kế chuyện nhé, sau đó đi ngủ có được không?”
“Dạ được ạ!” Cô bé phấn khởi đáp, bàn tay mềm nhũn nằm chặt mấy ngón tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3359825/chuong-730.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.