Ngã vào chân của chủ tịch thì thôi đi còn tự nhìn gọi chủ tịch là cái gì mà “Cha, Cha”, coi như iêu rồi Ai mà không biết, trong nhà chủ tịch còn có hai cậu chủ nhỏ được chiều chuộng lên tận trời.
Vì chuyện của Lâm Niệm Sơ quậy lần trước, bây giờ hai cậu nhỏ này mới có thể lại gần bên cạnh anh. Trừ lần đó ra, những đứa trẻ khác đừng nói là gọi anh bằng Cha, thậm chí anh còn có thể bị anh ném văng ra ngoài ngay cả khi chúng muốn lại gần anh.
Trợ lý Lưu nhìn bánh bao nhỏ đang cười ngây ngộ, liền nháy mắt ra hiệu sai người đưa đứa nhỏ đi: “Lúc máy bay chuẩn bị cất cánh hay mang đứa nhỏ đi, nếu muộn quá thì không hay”
Lâm Minh nhìn xuống nhóc nấm lùn đang nắm ống quần của mình không chịu buông ra, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại từ từ đưa tay lên ngăn cản bọn họ tiến lên.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh từ từ ngồi xốm xuống, đưa tay sờ lên gò má phúng phính của bé con.
Mềm mềm.
Lại không nhịn được bóp nhẹ, anh hỏi: “Nhóc vừa mới nói chú giống cái gì?”
“Giống cha”
Đúng là ngựa non háu đá, còn bánh bao nhỏ cũng không biết sợ, cô ậm ừ mãi Mọi người đều tưởng rằng đứa trẻ này coi như toang rồi, nhưng không ngờ răng Lâm Minh không những không tức giận mà ngược lại còn nở nụ cười Nếu không chia tay, chắc con của anh và Nhược Vũ đã có lẽ cũng đã lớn bắng từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3353850/chuong-709.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.