Cuộc hôn nhân của Hà Duy Hùng và Lê Minh Nguyệt xem như chỉ là một hình thức, trong khoảng thời gian ngắn chắc hẳn sẽ không có con được. Hai người bọn họ dùng tiền của mình để nuông chiều hai đứa trẻ nhà Lâm Minh đến vô cùng.
Thậm chí cả Hạ Đông Quân cũng thường xuyên đến chơi với hai đứa nhỏ, mang theo quà để tặng cho bọn chúng.
Anh ấy hiểu rằng, mình và Lê Nhược Vũ không có kết quả được. Cho dù không có Lâm Minh thì Hạ Đông Quân cuối cùng vẫn phải buông tay mà thôi, ánh trăng sáng trong lòng sẽ không chiếu trên người của em, cho dù đã in sâu vào tỉm anh.
Lâm Minh nhìn thấy đứa trẻ ở trước mắt mình mỗi ngày một lớn lên, đã biết đi, thậm chí còn biết bắt đầu hỏi mẹ đang ở đâu. Lúc ấy, vài vết nứt cuối cùng cũng đã xuất hiện trong đôi mắt bình Tĩnh của Lâm Minh.
Đúng vậy, Lê Nhược Vũ… Rốt cuộc em đang ở đâu?
Ba năm sau, ‘Sân bay thành phố Hà Nội.
Người đàn ông cao lớn với khí chất phi phàm, theo phía sau là một đoàn người đang chuẩn bị tiến vào phòng chờ từ lối dành cho khách VIP.
Năm tháng đi qua khiến cho người đàn ông càng trở nên trầm ổn, vững vàng hơn, nhưng cũng lãnh đạm hơn nữa Nhân viên ở sân bay cứ nhìn chăm chắm vào người đàn ông độc thân hoàng kim kia mà trong lòng cảm thấy phiền muộn. Tất cả mọi người đều nghĩ răng chủ tịch của tập đoàn Lâm Thị ly hôn, vợ cũng rời khỏi thành phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3353849/chuong-708.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.