Trần Hi Tuấn không quan tâm lắm đến việc kinh doanh nhưng phải nói rằng cậu ta được thừa hưởng một bộ óc xuất sắc của James. Cô chỉ vừa mới bộc lộ tài năng của mình ra thì cậu ta đã đem tất cả những việc mình có thể làm được ra phân Trần Hi Tuấn là người rất tốt Cậu ta che chở cho Lê Nhược Vũ, nhưng lại càng che chở bảo vệ cho Hạ Ly hơn nữa, dường như đã coi Hạ Ly như một nàng công chúa nhỏ mà chiều chuộng yêu thương.
Các khoản về ăn mặc của Hạ Ly đều có phần của Trần Hi Tuấn hết Lúc tập tễnh biết đi, thỉnh thoảng Hạ Ly cũng bi bô ra vài chữ, phần lớn toàn là tiếng Trung cả.
Trần Hi Tuấn ôm lấy Hạ Ly, lần đầu tiên có cảm giác mất thăng bằng trong đầu, cậu ta hỏi Lê Nhược Vũ: “Chị không phải là còn muốn về đó đấy chứ?” Cậu ta thiếu chút nữa đã nghĩ rằng, cô sẽ đồng ý ở lại đây cả đời.
Không muốn phải nói dối Trần Hi Tuấn, cô liền gật đầu: “Rồi sẽ có một ngày quay trở về”
“Chị vẫn không thể buông được anh ta sao?”
Nó thật sự khó để quên đi như vậy sao? Vẻ mặt của Trần Hi Tuấn có chút ủy khuất, tủi thân.
Lê Nhược Vũ vừa cười vừa lắc đầu, như giải thích để an ủi em trai của mình: “Tôi là không thể buông bỏ được bản thân mình thôi. Hạ Ly không có cha, chỉ có mẹ. Dù tôi không biết cha mẹ mình là ai nhưng tôi vẫn luôn muốn tìm được họ. Còn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3353144/chuong-707.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.