Trần Hi Lam mang theo bánh bao nhỏ, nhảy múa loạn xạ.
Xém chút nữa thì cô bị cái bánh bao nhỏ này dọa cho chết khiếp rồi, trong nhất thời cũng không chú ý tới người đàn ông trước mặt là ai Cô hoàn toàn không ngờ tới người bạn nhỏ vẫn chưa đầy bốn tuổi này, mặc dù có hai chiếc chân ngắn như vậy nhưng lại có thể chạy rất nhanh, thiếu chút nữa thì cho rằng khi vừa mới tới Việt Nam thì đã đánh mất đứa trẻ của Nhược Vũ tồi Nếu thực sự làm mất rồi, vậy thì cho dù Nhược Vũ không trách cô, cô cũng muốn bị anh trai của mình bức đến chết mà thôi Lại nói thương trường đúng là một nơi tốt để rèn luyện con người, anh trai của cô ở đó vài năm, hương vị đàn ông trên người cùng càng ngày càng rõ nét. Nhưng mà… Mỗi lần nhìn thấy anh ấy ôm Hạ Ly, tính trẻ con của anh ấy cũng sẽ bị lộ ra.
Tuy rằng anh trai cô rất hay giả làm cha của Hạ Ly để đưa cô bé ra ngoài chơi, nhưng nếu nhìn kỹ, thì vẫn thấy giống anh trai và em gái hơn.
Không đúng không đúng, nếu giống như anh trai của Hạ Ly thì không phải bị loạn hết cấp bậc rồi sao?
Trần Hi Lam bị suy nghĩ của mình làm cho ngẩn ngơ, cô mang theo cậu nhóc kia, mở to hai mắt nhìn cố ý giả làm người xấu hù dọa cô: “Cậu nhóc kia, con ngoan ngoãn một chút đi, ở một nơi xa lạ như vậy mà con cũng dám chạy lung tung à, cẩn thận bị sói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3353851/chuong-710.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.