Lê Nhược Vũ nhìn quanh thì liền thấy Hạ Huy.
Thành đang đứng giữa một nhóm người, anh nhìn cô không chớp mắt, nén lại tất cả cảm xúc của mình, không hề tức giận chút nào.
Trong lòng cô hơi rung động, ánh mắt xinh đẹp ấy phát ra tín hiệu xin cứu mạng Từng yêu cô lâu như vậy, Hạ Đông Quân hiểu ý của Lê Nhược Vũ, trong chốc lát liền hiểu được ý mà cô muốn nói Lâm Minh liếc nhìn cô, hỏi rằng: “Em đang nhìn gì đấy?”
Cô quay đầu lại, bình tính nhìn thẳng vào Lâm Minh: “Đang tìm xem nhà vệ sinh ở đâu, em muốn đi vệ sinh một chút”
Ánh mắt sâu thẩm của anh nhìn chằm chắm vào cô.
Mà cô thì thản nhiên mở miệng nói: “Anh có quen ai ở đây không? Nhờ người trông con giúp một lát để em đi vệ sinh”
Lê Nhược Vũ vừa nói xong thì liền có một người phụ nữ đi đến bên cạnh, chủ động nói rắng muốn giúp cô trông con.
Người phụ nữ ấy mặc một chiếc váy lộ vai khoét cổ chữ “V”, dáng người rất đẹp, trên người còn xịt rất nhiều nước hoa, vừa đến gần đã ngửi thấy một mùi hương nồng nặc.
Lê Nhược Vũ nhìn người phụ nữ trang điểm lòe loẹt này, ôm chặt đứa bé và nói răng cô không đồng ý.
Lâm Minh lặng lẽ liếc nhìn người phụ nữ đó, không kiên nhần mà đuổi cô ta đi, đặt Hạ Ly vào cánh tay trái, rồi lại đưa tay phải ra, nói với Lê Nhược Vũ rắng: “Để anh bế cho.”
Lê Nhược Vũ hỏi: “Anh bế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332970/chuong-669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.