Bà ấy lại ôm chặt lấy cháu trai: “Bà xin lỗi, là do bà nội trách lầm con”
Máu ở hạ thể của Lê Nhược Vũ tích tụ từng chút một, càng ngày càng nhiều, thấm ướt quần của cô, cũng làm ướt quần áo của anh.
Lâm Minh vừa thúc giục tài xế tăng tốc độ vừa ôm chặt lấy thân thể Lê Nhược Vũ: “Không sao đâu, tin anh đi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, chắc chản không sao đâu” Lần đầu tiên mà khi nói chuyện, giọng của Lâm Minh run lên ‘Sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt: “Con ơi, con của tôi.
Lâm Minh hôn lên trán cô, không ngừng an ủi: “Tin anh đi, đứa bé sẽ không xảy ra chuyện gì cả, em cũng sẽ không”
Lê Nhược Vũ suy yếu nắm trong ngực anh, nỗi đau khiến khóe mắt cô cay sè: “Đứa trẻ vẫn… Vẫn chưa đủ tháng…
“Có rất nhiều đứa trẻ mới sáu tháng cũng có thể sống sót, con của chúng ta nhất định sẽ không sao, nhất định sẽ không sao đâu”
“Lỡ như…”
“Không có lỡ như gì cả”
Sức lực của Lê Nhược Vũ không thể chống đỡ nổi phải nói quá nhiều, cô chỉ giản lược thốt ra hai chữ cuối cùng: “Giữ con”
Cô muốn đứa bé.
Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô muốn Lâm Minh chọn đứa bé.
Lâm Minh vừa tức vừa giận: “Không cho phép em nói những lời như vậy, anh muốn cả lớn cả nhỏ!”
Tôi… Mệt lắm rồi. Nếu, nếu có chuyện ngoài ý muốn… Nhất định phải giữ lấy con” Câu này gần như vắt kiệt chút sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332135/chuong-638.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.