Rõ ràng vẫn là một đứa bé nhưng giọng nói lại hung tợn giống như quỷ Satan đến từ địa ngục, cậu bé gắn từng chữ: “Nếu cô dám lừa tôi, tôi sẽ bóp chết đứa bé đó’ Làm sao một đứa trẻ năm tuổi lại có thể nói ra những lời ác độc như vậy?
Vì không để ý dưới chân, chân phải của cô giảm lên quả táo, chân đứng không vững, thân mình hơi ngửa về phía sau.
Cô vội vàng vươn tay chống lên cạnh bàn, miễn cưỡng ổn định cơ thể, khó khăn đứng vững, cũng không bị ngã nhưng sau lưng bị đập vào góc bàn có hơi đau xót.
Cô đưa tay đỡ lấy eo xoa bóp, nhưng cơn đau nhức không hề biến mất mà ngày càng dữ dội Lâm Niệm Sơ vẫn đứng đó không đến gần cô, trong mắt hiện lên vẻ đầy bất lực, cậu bé sững sờ nhìn dưới chân cô: “Người phụ nữ xấu xa, cô chảy máu kìa.”
Lê Nhược Vũ cúi đầu nhìn xuống, một dòng nước nóng ẩm dính dính đỏ sẵm từ trên đùi cô chảy xuống, nhuộm đỏ chiếc quần màu trắng của cô.
Máu từng giọt từng giọt rơi xuống, tụ lại dưới chân cô.
Lê Nhược Vũ ôm bụng, sức lực trên chân từng chút rã ra Hai tay cô cố gắng níu lấy cái bàn, thân thể từng chút xụi lơ trên mặt đất: “Con ơi, con của tôi..”
Lâm Niệm Sơbị vết máu trên quần của cô dọa sợ, vội vàng chạy lên lầu kêu cứu.
Ánh mắt Lâm Minh đỏ ngầu khi nhìn thấy vết máu trên quần của Lê Nhược Vũ, anh xô mạnh Lâm Niệm Sơ ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332134/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.