Không biết Lê Minh Nguyệt ngây ra là do mình bị mắng hay là do bị Hà Duy Hùng mắng, cô.
không ngừng khóc, khuôn mặt tái mét: “Hà Duy Hùng, Hà Duy Hùng, đừng mảng tôi nữa, anh mau đưa tôi đến bệnh viện! Nhược Vũ thuộc nhóm máu Rh-, lượng máu trong ngân hàng máu rất ít, mau đưa tôi đến bệnh viện!”
Lúc này Hà Duy Hùng mới phản ứng lại, khởi động xe, điên cưồng nhấn ga, vượt đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi đến bệnh viện.
Thân thể Lê Nhược Vũ vốn đã rất yếu, gần đây vất vả lắm mới khôi phục lại, nhưng thật sự không có cách nào so được với những phụ nữ mang thai khỏe mạnh khác.
Hơn nữa trong bụng cô còn đang mang thai hai em bé cùng lúc. Trong trường hợp này, không thể sinh thường mà chỉ có thể sinh bằng phương pháp mổ lấy thai.
Khi bệnh viện thu thập được hai túi máu từ tất cả các ngân hàng máu trên toàn quốc, Lê Minh Nguyệt kịp thời đuổi đến bệnh viện.
Lê Minh Nguyệt khóc lóc kéo tay y tá: “Lấy máu của tôi này! Không cần xét nghiệm gì cả, tôi rất khỏe mạnh! Tôi đã khám sức khỏe khi cùng Nhược Vũ đi khám thai vào tháng trước! Lấy máu của tôi này!”
Đèn trong phòng mổ vẫn chưa tắt.
Trái tim treo ngược của Lâm Minh và Hà Duy Hùng vẫn chưa thể thả lỏng.
Lê Minh Nguyệt hối hận vì lẽ ra cô không nên để Lê Nhược Vũ ở một mình, biết rõ là Lê Nhược Vũ mang cái bụng lớn như vậy, ở một mình sẽ không an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332173/chuong-639.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.