Không muốn thể hiện ra sự yếu đuối của bản thân trước mặt cô, anh chỉ có thể trở nên cứng rắn Cô còn muốn đi, vì vậy anh chỉ có thể ép cô ở lại Trần Hi Tuấn lôi kéo cánh tay Lâm Minh: “Lâm Minh, anh đừng có quá đáng, Nhược Vũ còn đang mang thai con của anh đấy, anh không thể dịu dàng một chút với chị ấy được sao!”
“Dịu dàng? Giống như cậu sao?” Lâm Minh cười lạnh: “Trần Hi Tuấn, mục tiêu của cậu đã đạt được. Bây giờ không gọi là chị gái nhỏ nữa sao?
Bước tiếp theo muốn làm gì, hả?”
Trần Hi Tuấn lại sợ làm tổn thương Lê Nhược Vũ, không dám dùng sức, chỉ có thể giảng co với Lâm Minh như vậy.
Trần Hi Lam cảm thấy có gì đó không đúng, khéo léo nhảy ra giải vây: “Mọi người còn cãi nhau gì nữa! Dọa sợ cục cưng trong bụng chị Nhược Vũ thì làm sao? Vừa rồi cục cưng trong bụng chị Nhược Vũ còn động đậy, bị các anh làm cho sợ hãi bây giờ cũng không nhúc nhích”
Lúc này Lâm Minh mới bình tĩnh, cúi xuống nhìn bụng của cô.
Cánh tay ôm chặt người cô buông lỏng, Trân Hi Tuấn thấy thế cũng buông tay.
‘Trần Hi Tuấn, nếu cậu thích phụ nữ, thành phố Hà Nội có rất nhiều, quán ăn đêm, quán bai, đủ loại phụ nữ từ các nơi tùy cậu chọn lựa. Nếu cậu có hứng thú, tin rằng với thân phận địa vị của cha cậu, mặc kệ là dạng phụ nữ nào cũng có thể đưa tới tay cậu.
Lâm Minh châm biếm cười một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313690/chuong-622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.