Không biết có phải vì người cùng giới đối chọi nhau hay không, ngay từ đầu Trần Hi Tuấn đã nhìn không lọt mắt Lâm Minh.
Lần trước cậu ta đã bỏ qua vì chuyện bị rơi máy ảnh, lần này suýt chút nữa đã làm ngã chị gái Loại hành vi này quả thật không coi là đàn ông.
Bàn tay Trần Hi Tuấn đỡ lấy eo Lê Nhược Vũ vô cùng chướng mắt, ánh mắt của Lâm Minh càng thêm tối sầm.
Anh hờ hững kéo cánh tay mà Trần Hi Tuấn đang đỡ lấy Lê Nhược Vũ, mặt lạnh mỉa mai huyện vợ chồng chúng tôi, nhóc con, không ần cậu quản”
Trần Hi Tuấn hai mươi mốt tuổi rồi, mặc dù cậu ta nhỏ hơn Lê Nhược Vũ ba tuổi, nhỏ hơn Lâm Minh vài tuổi, nhưng cũng tuyệt đối không phải là đứa trẻ còn nhỏ.
Cậu ta ghét nhất là bị người khác dùng từ chỉ: tuổi tác để ép cậu, nhưng Lâm Minh vần cứ lại là chồng của Lê Nhược Vũ, cậu ta muốn phản bác, nhưng ngay cả lý do cậu ta cũng không tìm ra được.
Mặc dù không phải là một đứa trẻ, nhưng việc riêng của anh ta với Lê Nhược Vũ cậu ta là một người ngoài cũng không có cách nào xen vào được.
“Nếu cậu thật sự có hứng thú với phụ nữ thì nên có bạn gái, không tìm được người thích hợp thì có thế bỏ tiền ra tự khai bao cho mình” Ôm chặt Lê Nhược Vũ trong lồng ngực, Lâm Minh lạnh lùng châm chọc: “Nhớ thương phụ nữ của người khác cũng không thể gọi là quý ông, mà là không biết xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313689/chuong-621.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.