Lê Nhược Vũ nghĩ một lát, khẽ gật đầu nói: ‘Được chứ, nhưng phải nhẹ nhàng một chút.”
“Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ vô cùng vô cùng nhẹ nhàng!”
Cô ấy đưa tay sờ lấy bụng Lê Nhược Vũ, vừa chạm nhẹ vào bụng của cô liền bị ai đó kéo ra: “Trần Hi Lam em làm gì đấy!”
Lâm Minh và James đều là những người dễ chịu, thêm vào đó là những doanh nhân khôn khéo. Không cần lãng phí chút thời gian để nói về từng chỉ tiết của việc hợp tác, họ biết rõ mấu chốt của đối phương là ở đâu, một khi hợp tác được đưa ra, thì từng li từng tí lãi suất đều được tính toán sao cho cân bãng nhất, hoàn hảo nhất Cuộc trò chuyện rất nhanh liền kết thúc, Trần Hi Tuấn với vẻ mặt buồn chán chạy ra ngoài đầu tiên.
Không ngờ em gái lại động tay chạm vào bụng Lê Nhược Vũ, Trần Hi Tuấn có chút tức giận, nói: “Trần Hi Lam, em đừng có làm loạn”
“Anh à, anh thật là phiên phức, anh túm lấy em làm gì vậy” Trần Hi Lam quay đầu nhìn lại thấy người đó là anh trai mình, cô ta bất mãn lẩm bẩm nói: “Đứa bé trong bụng chị gái động đậy, thật kỳ diệu!”
Đẩy Trần Hi Tuấn ra, cô ta lại thận trọng dán lòng bàn tay lên.
Đứa bé trong bụng thỉnh thoảng lại chuyển động một chút, giống như là chào hỏi mọi người qua bụng của mẹ, Trần Hi Lam vui mừng kêu lên: “Em bé nhỏ đang chào em, cậu bé thật đáng yêu!”
Hai tay của Trần Hi Lam vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313688/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.