Tất nhiên phải nói không.
Nếu nói lần đầu gặp mặt trên đường phố ở nước Pháp đã có cảm giác động lòng thì sau khi biết cô ấy là hoa đã có chủ, cảm giác động lòng ban đầu đã chuyển thành cảm kích và ngưỡng mộ.
James lộ ra ý cười và hỏi con trai: “Không thích mà trong nhà lại có ảnh tạp chí cỡ lớn của cô gái kia sao?”
Trần Hi Tuấn nhíu mày: “Cha, đó là tác phẩm của con, cũng chỉ là công việc thôi.
James nheo mắt: “Nói là thích thì cũng không có vấn đề, dù sao thì yêu cái đẹp cũng là bản chất của con người.”
“Cha!” Khuôn mặt thành tú mà đẹp trái của Trần Hi Tuấn lộ ra một chút khó chịu. Cậu ta hiểu những nguyên tắc cơ bản nhất của việc làm người.
Phá vỡ cuộc hôn nhân nóng bỏng và tước đi hạnh phúc của người khác không khác gì so với một tên cướp.
James yêu con trai mình và biết rằng con trai mình có đạo đức cao đẹp giống như mẹ nó, vì vậy ông ta đã giơ tay và đầu hàng: “Được rồi, cha chỉ đùa chút thôi”
“Không vui chút nào” Trần Hi Tuấn đau lòng xoay người rời đi James dang hai tay, không có cách nào làm khó dễ cho con trai mình Trần Hi Lam nhìn cha mình, rồi nhìn anh trai, và cuối cùng nhìn vào đôi tay của mình đã chạm vào bụng của Lê Nhược Vũ, đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đặt Lê Nhược Vũ cẩn thận trên ghế phó lái nhưng Lâm Minh không đi ra ngoài, mà chen người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313691/chuong-623.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.