“Lê Nhược Vũ, không cho em dùng ánh mắt như thế nhìn anh!”
“Vậy anh muốn em làm thế nào?”
Ánh mắt cô bị ngăn trở, cô không nhìn thấy gì cả, nhưng những giác quan khác và nhịp đập trái tim lại cảm giác rõ ràng.
Bàn tay to lớn, lúc nào cũng có thể che khuất mắt cô. Mà sự tồn tại của anh vẫn luôn kiềm chế cuộc sống của cô: “Chuyện của Hạ Tư Duệ, anh không nói với em, em tha thứ cho anh. Nhưng mà chuyện của Lâm Niệm Sơ, anh lại chưa từng nói thắng với em, thậm chí quá khứ của anh và Lâm Thùy Ngọc cũng chỉ biết sơ qua. Anh muốn em nhìn anh thế nào? Lâm Minh, anh nói đi, em nên nhìn anh thế nào?”
Anh xem cô là thế thân, lấy con cô để làm dự bị, lại yêu cầu cô xem anh là cả thế giới.
Sao có thể như thế được, cô sẽ không tiếp tục ngu xuẩn nữa.
Lê Nhược Vũ mở to hai mắt: “Em không biết rốt cuộc anh còn có bao nhiêu chuyện giấu diếm em, nhưng em tin chắc, nhất định không chỉ có những chuyện này thôi. Lâm Minh, anh chưa hề thẳng thản với em, anh mạnh mẽ đi vào thế giới của em, nhưng xưa nay anh chưa từng cho em đi vào thế giới của anh.”
Đột nhiên hốc mắt của cô hơi ẩm ướt: “Điều em có thể cảm nhận được chỉ là tên của anh và thân thể của anh. Quá khứ của anh, suy nghĩ của anh, tất cả những thứ đó chúng ta chưa từng nói qua với nhau. Em không có cảm giác an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313681/chuong-613.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.