Nhưng mà lúc này cục cưng vẫn còn nhỏ, cử động vốn không hề có quy luật, hai cục cưng cũng không hiểu ngôn ngữ của người lớn.
€ó lẽ khi hai đứa bé lăn lộn trong bụng mẹ.
mới có thể phát ra chút xíu động tĩnh như thế, một khi bỏ lỡ chỉ có thế chờ đợi lân sau Lâm Minh nghiêng người dựa vào bụng cô, dựa rất lâu, nhưng hai đứa bé lại không hề có phản ứng chút nào.
Trong phút chốc, ánh mắt của anh trở nên cô đơn.
Lê Nhược Vũ nhìn qua thấy người đàn ông đang dính vào người mình rất giống nhóc con, trong phút chốc trong lòng cảm thấy mềm mại.
Cô cũng rất muốn đi sờ mặt của anh, nói cho anh biết không sao đâu, chúng ta còn có rất nhiều thời gian ở cùng cục cưng, trông nom cục cưng đến khi lớn lên.
Nhưng mà cô không thể.
Bởi vì một khi thỏa hiệp, đó chính là mãi mãi.
Cô không thể tiếp tục như thể, thời gian ngu xuẩn bất an đó, một mình cô trải qua là đủ rồi, bây giờ cô còn có con nữa.
Lâm Minh thất vọng rời khỏi người cô, làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra giúp cô thắt dây an toàn một lần nữa. Sau đó mới khởi động xe.
Lê Nhược Vũ đưa tay che lên bụng.
Dường như trên đó còn lưu lại nhiệt độ của Lâm Minh.
Không lâu sau đó, hai người đã đến nơi.
Trong chốc lát, bữa tiệc đã bắt đầu, lúc này tới, không ai để ý đến bọn họ cả.
Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313682/chuong-614.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.