Lời này nghe giống như còn một chỗ trống, Trần Hi Lam lại hỏi: “Nếu như cô ấy ly hôn thì sao?”
Trần Hi Tuấn cẩn thận suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Vậy thì vẫn có thể tiếp nhận”
“Nếu cha biết con của mình có suy nghĩ như thế, không biết sẽ có cảm giác gì” Trần Hi Lam cười xấu xa.
Trần Hi Tuấn cười tủm tim đánh gấy suy nghĩ hão huyền của em gái: ‘Xác suất chuyện này xảy ra tất thấp, mà khả năng cha suy nghĩ đến chuyện này còn thấp hơn. Nhưng mà nếu bây giờ em cứ đứng tán dóc, không mau chóng trở lại hội trường, anh nghĩ cha chắc chản sẽ tức giận đó”
Trần Hi Lam ngẩn người, chân bỏ chạy.
Đúng thết Hôm nay bọn họ là chủ tiệc, cha cố ý dặn hai người phải đến sớm một chút âm hộp giày co Nhưng mà bây giờ nhìn đồng hồ xem, còn hai mươi phút nữa sẽ bắt đầu Ngộ nhỡ bị kẹt xe nữa là xong luôn!
Đi vào thang máy, lúc này Lâm Quần mới buông lỏng tay, cho Lê Nhược Vũ không gian hoạt động.
Cô cụp mắt xuống, muốn nhìn bụng của mình, xem có thể nhìn thấy được mũi chân hay không Cô nhảm một con mắt lại, mở con mắt kia ra, nhìn một cái, lại không thấy.
Cô chưa kịp đổi mắt nhìn lại, bồng nhiên Lâm Minh nghiêng người, đẩy cô lên vách thang máy lạnh buốt.
Một tay anh cầm cổ tay cô, một tay anh chống bên tai cô.
Anh trầm giọng kêu tên của cô, con ngươi tối đen sâu không thấy đáy: “Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313118/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.