Dù sao người ta cũng là phụ nữ có thai.
Anh trai như thế này cũng rất quá đáng đó.
Trần Hi Lam hất lọn tóc xoăn mới được uốn của mình, bước trên giày cao gót đi tới Kết quả vừa mới đi qua, anh trai cô lại trở mặt làm cho cô sợ ngây người Trần Hi Tuấn đứng trước mặt Lê Nhược Vũ, ÿ thân thể cao lớn mà cản đường đi của cô. Đôi mắt màu xanh đậm giống như biển cả, nhìn cô không chớp mắt, mở miệng đế lộ men răng trắng bóng: “Chị gái xinh đẹp ơi, chị còn nhớ em không?”
Lê Nhược Vũ thay giày xong, đang bị Lâm Minh kéo ra ngoài, lại thấy một cậu trai trẻ tuấn tú cao lớn cản đường đi của mình.
Cô ngước mắt nhìn cậu ta, mở miệng kêu tên cậu ta: “Trần Hi Tuấn”
“Ừm, chị còn nhớ em à, tốt quá” Trần Hi Tuấn cười thoải mái một tiếng, lại giở tính trẻ con: “Thật là trùng hợp, chị đến nước Pháp gặp em, em đến Việt Nam lại gặp chị. Đây là duyên phận trời định đó: Trần Hi Tuấn đang chuẩn bị tới gần Lê Nhược Vũ, muốn kề sát mặt như hai người bạn thân, lại bị Lâm Minh cản lại Lâm Minh vươn cánh tay dài ra, vừa mạnh mẽ.
lại ngang ngược ôm Lê Nhược Vũ vào lòng mình “Xin nhường đường một chút, vợ tôi có thai, cậu có thể làm cục cưng trong bụng cô ấy sợ đấy”
Trần Hi Tuấn nhìn Lâm Minh một chút, không muốn trả lời người đàn ông thô lỗ phá hủy chiếc máy ảnh của mình.
Cậu ta mới nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313117/chuong-611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.