Hà Ví Nhiên vội vàng đón tiếp: “Đã lâu không gặp, bụng của Nhược Vũ chúng ta lớn tới vậy rồi à’ Trên mặt của cô mang theo nụ cười ấm áp dịu dàng: “Là em mang song thai cho nên bụng mới lớn như vậy”
Hà Vi Nhiên cảm thán: “Cha mẹ đều đẹp như vậy, bảo bối sinh ta nhất định cũng sẽ là hoàng tử nhỏ đẹp trai”
“Còn có công chúa nhỏ nữa, là thai song thai trai gái” Lâm Minh nói: “Cho cô ấy hai bộ quần áo form dáng có thể mặc bây giờ đi”
Trên bàn điện thoại đột nhiên rung lên.
Lê Nhược Vũ cho rằng điện thoại vang, nên muốn cầm tới cho Hà Vi Nhiên nghe, nhưng lại nhận ra chỉ là một tin nhắn.
Màn hình sáng lên, nội dung tin nhắn bên trong xẹt qua, cô không muốn nhìn lén lại không kiểm soát được mà nhìn rõ không thiếu chữ nào.
“Chị, sau này chị đừng có nói cái gì với người trong nhà, Lê Minh Nguyệt chỉ là người phụ nữ em dùng tiền để thuê tới, chứ em không thích cô ấy, em cũng sẽ không dẫn cô ấy về ra mắt cha mẹ đâu, càng không thể nào kết hôn với cô ấy. Em nói thật cho chị biết, người em thích là bạn của cô ấy, sau này chị đừng có ép em nữa”
Lê Nhược Vũ giật mình, trong lòng bỗng nhiên có loại cảm giác quái lạ hiện lên.
Hà Vi Nhiên tìm được bộ váy lễ phục phù hợp cho cô thay, bởi vì có thai nên cũng không dám.
trang điểm cho cô nhiều, chỉ dùng chút màu nhạt trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313115/chuong-609.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.