Lê Nhã Tuyết ôm chặt lấy quần áo của mình, trong lòng tê tái.
€ô ta rít gào lên, cúi đầu chạy ra ngoài.
Cô ta không để cho những kẻ bẩn thỉu kia chạm vào, cô ta cảm giác mình rất bẩn.
Mà nhóm bảo vệ nào dám thả cô ta đi, một người đè lên người cô ta, khống chế lại.
Cô gái này là nhân vật nguy hiểm ở trang viên Lệ Thủy, nếu không xử lý tốt thì công việc vừa không còn nữa, mà có thể bị chịu phạt liên đới mới càng kinh khủng hơn.
Cho nên với những người điên như thế này, họ không thể lơ là.
Vốn hai người đàn ông đối phó với một người phụ nữ là đã dư sức, nhưng vì an toàn, họ sắp xếp bốn người.
Các nhân viên an ninh khống chế Lê Nhấ Tuyết, chân tay chạm vào nhau, dây thần kinh yếu nhất của cô ta như bị chạm phải, cô ta tránh khỏi tay nhân viên nọ, cởi quần áo trên người mình ra: “Không phải mấy người muốn thân thể của tôi sao? Tôi cho là được.”
Ở trong mắt Lê Nhã Tuyết, bốn người đàn ông này giống hệt như hai người đàn ông tối hôm đó.
“Tôi cho mấy người hết, giống như lần trước, làm xong thì thả tôi đi”
Vừa nói Lê Nhã Tuyết vừa cởi sạch toàn bộ không còn một chút nào.
Bốn người bảo vệ không biết nên đưa mắt nhìn đâu, vốn chỉ phải khống chế người này, không định làm gì khác.
Nhưng cô gái này lại cởi sạch quần áo trước mặt họ.
Nhưng mà, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545142/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.