Anh ta nói cũng có lý, ba người bảo vệ khác cũng hơi dao động: “Nhưng chúng ta còn có nhiệm vụ là trông chừng cô ta”
“Tôi vừa làm vừa canh chừng, cô ta cũng không chạy được. Tôi còn có thể sảng khoái nữa.
Hơn nữa, anh xem tổng giám đốc Hà đưa bà Lâm đi bệnh viện rồi, cái dáng vẻ đó một hai tiếng đồng hồ cũng chưa quay về được đâu. Chúng ta tranh thủ, mỗi người lên một lần vẫn kịp”
Bảo vệ trẻ tuổi cởi quần xuống, ngồi lên Lê Nhã Tuyết đang thần chí không tỉnh táo, cơ thể trần trưồng kia.
Không kịp làm màn dạo đầu trước anh ta đã vội vàng xông vào.
Âm thanh nam nữ đang hoạt động thật sự chọc ghẹo người khác quá mức, ba người còn lại vốn dĩ không có hứng thú cũng lần lượt không kìm chế được trước cảnh xuân trước mắt này, lần lượt cởi quần áo: “Thằng này nhanh chút, chúng tôi còn có ba người đó.”
“Biết rồi, biết rồi. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc ban nấy của mấy người tôi còn tưởng mấy người không làm, nhường tôi làm một mình nữa”
Ba người còn lại không nói gì, chỉ trơ mắt nhìn hai người nam nữ đang vật lộn trước mắt.
Con gái nhà quyền quý, thiên kim tiểu thư, đây là người mà kẻ làm bảo vệ như bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ. Lần này tinh thần bất thường tự dâng lên tận cửa, không nếm thử thì thật phung phí.
Hà Duy Hùng ôm Lê Nhược Vũ chạy như điên đến bệnh viện.
Trên trán Lê Nhược Vũ chỉ là vết thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541309/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.