Mà cô cũng mệt rồi, cũng không muốn dùng tâm trạng lo bò trắng răng để lo lắng cho chuyện của nhà họ Lê nữa.
Còn với nhà hợ Lê mà nói, cho dù cô làm gì thì cũng là sai. Vậy cô không cần phải lo chuyện bao đồng mà tự chuốc vạ vào mình nữa.
Lâm Minh tan làm sớm, bế cô vợ của Tổng giám đốc, người đang mặt mày ủ rũ, đi thẳng vào.
đám đông phía trước, bước vào thang máy của Tổng giám đốc.
Các nhân viên của Tập đoàn Lâm Thị tận mắt nhìn thấy cảnh này thì lại chịu ngược đãi, phải nhìn người ta tình tứ.
Tập đoàn Lậm Thị trực tiếp rút toàn bộ vốn, Công ty Lê Gia phá sản trong một đêm.
Công ty Lê Gia đã chỉ còn lại là một cái vỏ rỗng từ lâu. Cho dù có nguồn vốn của Tập đoàn Lâm Thị bơm vào không ngừng, nhưng nếu không ra tay từ gốc rễ, loại bỏ đội ngũ quản lý cấp cao thối nát, xây dựng lại hoàn toàn công ty, thì về căn bản cũng không có cách nào có thể vực dậy được.
Lê Hải Thiên là một người luôn bảo thủ với suy nghĩ của bản thân. Muốn cải cách mới lại công ty của ông ta, mà ông ta đã không đồng ý thì cũng không có khả năng làm được.
Sau khi Tập đoàn Lâm Thị rút vốn, Công ty Lê Gia lập tức giống như cây đèn cạn dầu.
Ngoại trừ căn nhà ở trang viên Lệ Thủy, người nhà họ Lê chẳng còn lại gì cả.
Lê Hải Thiên không biết là vợ và con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541248/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.