Khi Lâm Minh tìm thấy Lê Nhược Vũ thì thấy cô đang ngồi trong một góc tường, hai tay ôm đầu gối.
Hốc mắt đỏ hoe, nhưng hai mắt lại khô không khốc không có lấy một giọt nước mắt.
Đầu ngón tay của Lâm Minh nhẹ nhàng xoa má cô rồi mới nhận ra rằng không phải cô không khóc, mà là đã khóc đến cạn kiệt nước mắt từ lâu rồi.
Anh kéo cô từ dưới đất lên rồi ôm cô vào lòng: “Chúng ta về nhà thôi.”
“Em không có nhà… Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ nhìn anh đầy thất vọng, mờ mịt, có chút lúng túng: “Em không phải là con của cha mẹ em, vậy rốt cuộc em là ai? Nhà của em ở đâu?”
Tại sao cha mẹ ruột của cô không muốn cô?
Cô thực sự là đứa con hoang?
Tại sao Nhã Tuyết có được sự che chở của cha mẹ mà cô lại chỉ có thể là một quân cờ bị bỏ rơi nhiều lần.
Cô cũng muốn giống như Nhã Tuyết được bố mẹ yêu thương, chê chở.
“Có anh, em có anh làm chỗ dựa, vậy không phải là nhà sao?” Lâm Minh nhẹ giọng nói: “Có lẽ là sẽ rất nhanh thôi, chúng ta sẽcó một đứa nhỏ được sinh ra trong sự đùm bọc, yêu thương”
“Rốt cuộc em là ai?”
Lâm Minh dừng lại, quay đầu lại, hôn lên vết sẹo trên trán cô: “Em là ai không quan trọng, en còn có anh”
Lê Nhược Vũ vòng tay-ôm chặt cổ anh, vùi mặt vào trong vai anh cợ cọ: “Vậy anh không được nói dối em, không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541249/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.