Mặc dù nói là “ở cùng”, nhưng thật ra phải dùng từ “giam cầm” thì sẽ càng phù hợp với hoàn cảnh thực tế hơn.
Nếu cô nói muốn suy nghĩ rõ ràng, kỹ càng hơn thì anh sẽ để cho cô tự do suy nghĩ, nhưng anh lại nhất quyết không cho phép cô rời khỏi mình nửa bước.
Sau khi chiếc mặt nạ bị xé rách, chân tướng của mọi sự việc đều bị lộ ra ngoài ánh sáng, lập tức bản chất ác ma của Lâm Minh phơi bày ra toàn bộ, anh không còn cố ý che giấu nữa.
Anh trở nên bá đạo, muốn khống chế tất cả cuộc sống của cô, nhất định không cho phép cô có thể rung động trước bất kỳ người đàn ông nào khác, lại càng không cho phép cô được rời khỏi chính mình nửa bước.
Lê Nhược Vũ bị nhốt trong cái nơi được anh gọi là “nhà” này, dù là làm cách nào cũng không thể rời khỏi đây được.
Bất cứ khi nào, nơi nào, anh cũng có thể làm tình với cô, điều này khiến cho cô cảm thấy bị ngột ngạt. Ngoại trừ Lâm Minh ra, thì dường như cô không hề nhìn thấy bất cứ cái gì khác.
Cả thế giới của cô, chỉ có duy nhất một người là anh…
Mấy ngày đầu tiên, cô còn có sức lực và tinh thần để giấy dụa, chống cự, phản kháng lại với anh và cố gắng nghĩ ra tất cả các biện pháp để có thể thoát ra khỏi nơi này.
Nhưng những ngày sau đó, dường như cô đã bị rút cạn hết sức lực, ngay cả đến việc nói chuyện cô cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541134/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.