“Em muốn ra ngoài đi dạo một mình.”
Lâm Minh mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám nhạt, anh nhìn Lê Nhược Vũ bảng vẻ mặt dịu dàng nhưng nói ra những lời khiến người ta không dám cãi lại: “Anh sợ em đi lung tung ở bên ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm nên anh sẽ đi cùng em.
Nếu không có chuyện gì gấp cần phải ra ngoài ngay thì em ở nhà nghỉ ngơi một lúc đi. Nếu ở nhà chán quá thì anh sẽ cùng em lên sân thượng hóng gió.”
Anh nói bằng vẻ vô cùng đàng hoàng nhưng thực ra chỉ là đang hạn chế quyền tự do cá nhân của cô mà thôi.
Lê Nhược Vũ nhìn chăm chằm vào mặt anh bằng ánh mắt gắt gao: “Lâm Minh, anh đừng vượt quá giới hạn”
“Anh chỉ lo lắng cho sự an toàn của em thôi, nên vượt quá giới hạn một chút cũng không sao.”
Anh nói bằng giọng nhàn nhạt, để lộ bản tính xấu xa của mình: “Nếu em muốn ra ngoài thì anh đi cùng em, còn không thì ngoan ngoãn ở nhà. Anh gọi món cho bữa trưa rồi, em qua đây ăn một chút đi.”
Nói xong anh vươn tay ôm cô vào lòng.
Anh cúi đầu muốn hôn lên môi cô nhưng cô ném túi xách vào mặt anh, ngăn cản nụ hôn này: “Anh đang giam giữ sự tự do của em đúng không?”
Anh không hề tức giận mà chỉ lấy cái túi xuống rồi ném sang một bên.
“Không phải như vậy”
“Nếu không phải vậy thì anh mau mở cửa ra”
“Anh không làm được” Anh không làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541136/chuong-456.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.