Penthouse là một loại căn hộ được thiết kế rất sang trọng, gồm hai tầng, trong đó có đầy đủ các loại tiện ích như phòng tập thể thao, bể bơi,..
Lê Minh Nguyệt nhìn thấy bất cứ thứ gì cũng đều cảm thấy rất mới mẻ, cô ấy cảm thấy có thể ở trong này ngẩn ngơ cả một ngày cũng không bao giờ chán.
Nhưng một ngày như vậy thì còn có thể được, chứ liên tục như vậy mấy ngày sẽ làm cho người ta cảm thấy có điều gì đó không hợp lý.
Trên đường trở về, Lê Minh Nguyệt mở to đôi mắt đầy tò mò nhìn Hà Duy Hùng: “Anh nói thử coi, có phải Lâm Minh cảm thấy hai người chúng ta rất giống người trông trẻ và bảo vệ không?”
Hà Duy Hùng đang lái xe, không thèm liếc mắt nhìn cô ấy, chỉ trả lời rất nhẹ nhàng: “Cô thì thật sự trông giống người giữ trẻ rồi, nhưng đã bao giờ.
cô nhìn thấy một người bảo vệ đẹp trai được như tôi chưa?”
“Chẳng lẽ Lâm Minh thật sự xem tôi như một người bảo mẫu sao? Mỗi ngày đều yêu cầu chúng ta đến sớm như vậy, còn phải mua bao nhiêu là đồ vật này nọ. Lần đầu tiên, tôi còn cảm thấy đó là một buổi liên hoan, tới lần thứ hai thì tôi còn cho rằng đó có thể là một buổi gặp gỡ bạn bè.
Nhưng mà đến bây giờ đã là ngày thứ ba rồi… rốt cuộc Lâm Minh muốn làm cái gì vậy?”
Lê Minh Nguyệt hơi nhíu mày, cắn nhẹ môi rồi nói: “Nếu như nói rắng anh ấy có ý với tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541131/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.