Tuy nói rằng chuyện cha mẹ bắt buộc cô ấy phải ở lại đây, tiếp tục làm một công việc cô ấy không hề có hứng thú tại thành phố Hà Nội là có chút quá kích. Nhưng thật ra cha mẹ vẫn là những người cô ấy yêu thương nhất, họ muốn cô ấy phải tiếp tục làm việc ở thành phố Hà Nội, không cho phép Lê Minh Nguyệt trở về quê. Bắt đầu một công việc mới, cũng chỉ là hy vọng cô ấy có thể có một tương lai tốt đẹp hơn.
“Nhưng Nhược Vũ không có nhà.” Màu sắc con ngươi Hà Duy Hùng trở nên ảm đạm. Bởi vì căn bản người nhà họ Lê không phải là cha mẹ ruột của Nhược Vũ, mà chỉ xem Nhược Vũ như một công cụ để nưôi lớn; từ nhỏ đến lớn luôn tính kế với cô.
“Đừng nói bậy, anh không thể chỉ vì nhớ thương Nhược Vũ mà xem như chồng của em ấy không tồn tại được!” Lê Minh Nguyệt rất chán ghét những kiểu suy nghĩ bỏ qua người khác như vậy.
Có chồng cũng là có gia đình mà.
Khó có lúc Hà Duy Hùng không thèm tranh cãi lại với Lê Minh Nguyệt, anh ta chỉ thản nhiên trả lời: “Cô với em ấy khác nhau. Một nửa thế giới của cô là gia đình, một nửa thế giới của em ấy lại là hôn nhân. Mà chính cuộc hôn nhân này, em ấy lại là bị người ta lừa gạt”
“Vậy chẳng phải là em ấy bị cả thế giới bỏ rơi rồi sao?” Lê Minh Nguyệt mở to hai mắt, suy nghĩ mờ mịt. Nhưng ngay lập tức lại sửa lại: “Không phải,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541128/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.