Lê Minh Nguyệt vươn hai con ngón trỏ chĩa vào môi giả làm mặt quỷ: “Anh thấy như vậy có thành công không?”
Hà Duy Hùng lại cười không nổi: “Hi vọng sẽ có tác dụng.”
Lê Minh Nguyệt vuốt vuốt mặt mình, ngồi xuống ghế lái phụ: “Theo lý thuyết, lúc này anh nên hy vọng bọn họ cãi nhau thì anh mới có cơ hội: Hà Duy Hùng không kiên nhẫn vỗ vào gáy cô ấy: “Lâm Minh sẽ không từ bỏ cô ấy”
Lâm Minh không muốn để Lê Nhược Vũ biết chuyện này chính là bởi vì không muốn để cho Lê Nhược Vũ nhen nhóm lại tình cũ với Hạ Đông Quân.
Kết quả còn lượn một vòng sắp xếp luôn cả thế giới, nên anh sẽ càng không thể nào từ bỏ cô.
Mặc dù Lâm Minh lạnh lùng, nhưng lại cực kỳ hiếu thuận cha mẹ. Tuy nhiên anh lại có thể vì Lê Nhược Vũ mà đụng chạm bà Lâm, điều này có thể nhìn thấy rõ sự quyết tâm của anh.
Lê Minh Nguyệt che cái gáy bị vỗ đau của mình, tức giận mở miệng: “Cho nên bây giờ anh vẫn làm người tốt là bởi vì Lâm Minh sẽ không buông bỏ Nhược Vũ đúng không? Vậy tôi hỏi anh, nếu như có một ngày, tôi nói nếu như nha. Nhược Vũ và Lâm Minh thật sự xa cách mà không còn yêu nhau nữa, anh sẽ theo đuổi Nhược Vũ sao?”
Trái tim Hà Duy Hùng nhảy loạn mấy nhịp, một chữ “sẽ” đến khóe miệng lại bị nuốt xuống ngay lập tức.
“Cô lo nhiều vậy làm gì?”
“Tôi không lo, tôi chỉ thuận miệng hỏi thử”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541126/chuong-461.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.