Cho dù không đến kết hôn, nhưng tới xem thử chỉ bởi vì lo lắng cho tính mạng, cho sự an toàn của cô ta cũng được.
Nhưng Hạ Đông Quân không đến.
Đợi suốt cả một đêm, Hạ Đông Quân vẫn không xuất hiện, chút ánh sáng nhỏ bé trong lòng Hạ Tư Duệ hoàn toàn bị dập tắt.
Lê Nhược Vũ không nghĩ tới mình nói chắc chắn sẽ không hối hận, lại thật sự có chút hối hận.
Hạ Tư Duệ đứng trên tầng thượng khách sạn giống như muốn tự sát vậy: Bị bảo vệ thay ca sáng sớm phát hiện, lập tức báo cảnh sát.
Hạ Đông Quân vẫn không đến.
Mà tâm tình Hạ Tư Duệ rất bình tĩnh, bình tĩnh khiến cho người ta khó có thể nảm lấy.
Đứng ở mép tầng thượng, trên người là áo cưới màu trắng tung bay theo gió, dường như chỉ cần gió lớn hơn chút nữa thì cô ta sẽ ngã xuống.
Cha mẹ Hạ Tư Duệ gần như quỳ xuống trước mặt Lê Nhược Vũ, cầu xin cô cứu con gái của mình, cầu xin cô tìm Hạ Đông Quân đến.
Lâm Minh kêu người đuổi hai người lớn nhà họ Hạ đi, kéo Lê Nhược Vũ vào phòng ngủ.
Anh rộng lượng lấy hai tay che lỗ tai cô lại, tựa như làm như vậy là có thể khiến cho cô quên hết mọi thứ.
Hạ Tư Duệ tự làm tự chịu, có thể trách ai?
Lúc Lê Nhược Vũ nháy mắt, hàng mi dày nhẹ nhàng cọ vào da tay của anh, cọ cọ khiến lòng anh ngứa ngáy: “Lâm Minh, em muốn đi xem sao.”
“Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541100/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.