Lê Nhược Vũ không ngần ngại đâm thủng mặt nạ của cô ta, vạch trần sự thật xấu xí kia: “Cậu vốn định lợi dụng việc tớ đến tham dự hôn lễ để khiến Hạ Đông Quân từ bở, hoặc là cậu muốn lợi dụng tớ đến khiến Hạ Đông Quân đến hôn lễ đó”
Cô đứng dậy, tầm mắt ngang với Hạ Tư Duệ: “Cậu đã đối xử với tớ như vậy, dựa vào đâu mà nghĩ rằng tớ sẽ hối hận vì chuyện của cậu?”
Hạ Tư Duệ gần như bỏ chạy trong hoảng loạn.
Cô ta ích kỷ và mù quáng như thế, tưởng rắng mình đã tính được mọi thứ nhưng hóa ra cô ta chỉ đoán trúng sự chân thành của Lê Nhược Vũ mà thôi.
Nếu Lê Nhược Vũ chưa từng tin tưởng cô ta, căn bản là cô sẽ không theo cô ta đến nước này, nhưng cô ta vẫn ngu ngốc dùng bản thân để uy hiếp Lê Nhược Vũ.
Bóng lưng nhếch nhác thảm hại của Hạ Tư Duệ lúc rời đi biến thành nỗi thất vọng trong mắt Lê Nhược Vũ.
Cô thật sự coi cô ta là bạn…
Nhưng Hạ Tư Duệ thậm chí còn không nói ¡ xin lỗi, vẫn mang dáng vẻ thản nhiên như Bọn họ đã quen biết nhau bao nhiêu năm, nhưng đến bây giờ cô mới phát hiện ra con người thật của Hạ Tư Duệ.
Ngu ngốc và đáng thương.
Lê Nhược Vũ không đồng ý đến dự đám cưới của Hạ Tư Duệ, dù cô có đồng ý thì Lâm Minh cũng không cho cô đi.
Vì Lâm Minh không muốn cô gặp Hạ Đông Quân.
Bây giờ không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541102/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.