Cô đẩy một chiếc ghế tới và ngồi bên mép giường để làm ấm cho bàn tay đang được truyền dịch lạnh như băng, rồi tựa vào đầu giường nhìn Lâm Minh Cô muốn ở bên cạnh Lâm Minh, muốn tận mắt nhìn thấy anh tỉnh lại và cũng muốn người đầu tiên anh nhìn thấy khi mở mắt ra chính là mình.
Khoảnh khắc Lâm Minh gặp tai nạn cô mới phát hiện ra rằng những thứ cô luôn canh cánh trong lòng cũng không quan trọng đến mức đó.
Có lẽ cô đã muốn quá nhiều, nhưng thay vì mất đi Lâm Minh thì Lê Nhược Vũ muốn anh bình yên sống trên đời này.
“Em thấy không, anh thật lòng yêu em đấy…”
Anh dùng tính mạng mình làm tiền đặt cược để nói cho cô biết rằng Lâm Minh thật lòng yêu Lê Nhược Vũ.
Tại sao cô lại nghỉ ngờ tấm chân tình của anh được chứ.
Lâm Minh tỉnh lại sớm hơn Lê Nhược Vũ.
Cô gục xuống bên mép giường và chỉ cho anh ấy đỉnh đầu.
Lồng bàn tay ấm áp vấn còn đặt trên lưng bàn tay lạnh như băng của anh, dường như cô đang muốn làm ấm nó.
Cô đã thành công, lòng bàn tay và lưng bàn tay đã có cùng một độ ấm.
Lâm Minh thấy cô năm gục đầu xuống thế này hơi khó chịu nên định ôm cô lên giường ngủ, nhưng anh phát hiện ra mình chẳng làm được gì cả.
Anh không muốn đánh thức giấc ngủ ngon của Lê Nhược Vũ nên đành phải nhờ y tá đắp một chiếc chăn mỏng lên người cô.
Anh rút tay ra và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541085/chuong-483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.