Nhưng miệng của Lê Minh Nguyệt có thể mảng chửi người khác rất tốt, an ủi người khác thì chẳng ra làm sao cả.
Điều duy nhất cô ấy có thể làm được chính là ở bên cạnh Lê Nhược Vũ.
Hai y tá chạy ra từ phòng cấp cứu Lê Nhược Vũ vội vàng chạy tới: “Tình hình thế nàoTồi?”
“Anh Lâm Minh mất máu quá nhiều, huyết tương nhóm B không đủ dùng nên chúng tôi lấy tạm nhóm máu O để bổ sung vào”
Hà Duy Hùng vội vàng đứng dậy: “Lấy máu của tôi đi, tôi cũng mang nhóm máu B”
“Thế thì mời anh đi theo chúng tôi.”
Phẫu thuật vẫn được tiếp tục, Lâm Minh vẫn nằm bên trong đó không rố tình hình.
Lê Nhược Vũ mất hết sức lực tựa người vào vách tường rồi chậm rãi trượt xuống: “Tại sao anh ấy lại mất máu quá nhiều? Còn tôi thì lại không thể nhìn thấy rốt cuộc vết thương sau lưng của anh ấy trông như thế nào…”
Không biết vết thương sau lưng anh đáng sợ đến mức nào, nó phải lớn hay sâu cách mấy thì máu mới chảy mạnh như thế.
Lê Nhược Vũ ôm đầu, cuộn mình trong góc nhưng ánh mắt vẫn nhìn chăm chằm ánh đèn cấp cứu trên kia…
“Tất cả đều là lỗi của em, tất cả đều do em sai…
Cô cần cái thứ tự do đó làm gì cơ chứ? Tại sao cô phải quan tấm tới sống chết của Hạ Tư Duệ?
Nếu cái lòng thương người ngu xuẩn ấy không nhảy ra vào đúng lúc này thì bây giờ Lâm Minh đã không phải chịu đựng sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541087/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.