Không biết Dương Tuyết Nhi ngu thật hay giả ngu, cô ta không chịu đồng Không được, dì đã dặn tôi phải phục vụ chăm sóc anh Lâm Minh thật tốt. Cuộc sống hằng ngày của anh ấy cùng với đồ ăn thức uống đều phải chuẩn bị kỹ càng, tôi phải báo lại cho dì ấy tất cả những hành động của anh ấy trong phòng bệnh, nếu không dì sẽ lo lắng”
Nói tóm lại là cô ta nhất quyết phải chứng minh sự tồn tại của mình.
Có lẽ Dương Tuyết Nhi không có âm mưu xấu xa gì nhưng Lê Nhược Vũ không thể có ấn tượng tốt với người con gái này được.
Thấy cô ta cứ khăng khăng như thế, Lê Nhược Vũ đành phải nói rõ ràng mọi chuyện: “Nhưng cô nấu cơm nhiều dầu nhiều muối, tình trạng của anh ấy bây giờ không thể ăn được.”
Dương Tuyết Nhi đỏ mắt lên như một con thú nhỏ đáng thương bị người ta bắt nạt: ‘Sau này tôi sẽ thay đổi.”
Lê Nhược Vũ đau đầu xoa trán.
Cô thật sự muốn tiên Dương Tuyết Nhi đi càng nhanh càng tốt nhưng Dương Tuyết Nhi không muốn.
Nghe cô muốn đuổi mình đi thì Dương Tuyết Nhi đã uất ức rơi nước mắt khi cô chưa kịp mở miệng.
Lê Nhược Vũ cũng hết cách, đành phải mặc kệ cô ta.
Ban đầu trong phòng bệnh chỉ còn mỗi Lâm Minh và Lê Nhược Vũ, anh muốn làm gì cũng dễ dàng hơn.
Dù không làm ăn được gì thì ôm cô hôn mấy cái cho đỡ ghiền là đủ để anh thấy thỏa mấn.
Nhưng Dương Tuyết Nhi cứ lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541067/chuong-493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.