“Anh Lâm Minh! Anh mau buông ra, anh đừng làm thế”
Dương Tuyết Nhi gào thét lên khiến bác sĩ y tá hay người thường đi ngang qua đều phải ngoảnh đầu nhìn.
Ai mà không biết tại tưởng Lâm Minh đang làm gì với Dương Tuyết Nhĩ.
Lê Nhược Vũ không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Cô vội vàng vọt vào trong kéo Dương Tuyết Nhi ra khỏi tay Lâm Minh.
Mắt cá chân Dương Tuyết Nhi đập mạnh xuống mặt đất, khăn tắm bị bung ra khiến cơ thể trắng như tuyết lấp ló ẩn hiện.
Cô ta sợ hãi vội vàng lấy khăn tắm quấn chặt cả người mình lại, lảo đảo đóng cửa phòng bệnh vào rồi trốn vào góc khóc lóc cực kì đáng thương như thể vừa mới bị vợ chồng họ bắt nạt.
Lê Nhược Vũ chẳng còn hơi sức đâu để quan tâm tới Dương Tuyết Nhi, có thể thấy miệng vết thương sau lưng Lâm Minh đã vỡ ra và miếng băng gạc đỏ sẫm thấm ra ngoài.
Mắt Lê Nhược Vũ đỏ ửng lên: “Anh đừng lộn xôn nữa, miệng vết thương khép lại khó khăn thế nào cơ chứ, nó lại vỡ ra rồil’Em đi gọi bác sĩ!”
Cổ tay cô lại bị giữ chặt.
‘Vết thương bị vỡ ra nhưng anh lại vui vẻ ra mặt, cười hớn hở như hoa tươi mới tưới: “Anh cứ tưởng em sẽ hiểu lầm anh đấy”
“Lầm hay không lầm gì thì lát nữa chúng ta tính sau, để em đi gọi bác sĩ kiểm tra vết thương lại cho anh”
“Không được, em không được hiểu lầm anh đâu” Lâm Minh ôm lấy cô từ phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541065/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.