Cô nhíu mày, cảm thấy có gì đó sai sai: “Em đi lấy cho anh”
“Lấy về em cũng không hiểu mà” Anh đang tay ôm Lê Nhược Vũ vào lòng, kéo cô bước vội ra ngoài: “Đi thôi, chúng ta về nhà nào”
Cô đứng im không chịu đi: “Bây giờ mới buổi trưa, anh không về công ty sao? Về nhà làm gì vậy?”
Ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt quá mức bình tĩnh của anh, trong lòng cô cảm thấy hơi hoang mang Lâm Minh có chút kỳ lạ, chảng lẽ bệnh của anh đã trở nên trâm trọng, cho nên không muốn để cho mình biết sao? Trong lòng cô đau nhói, có cảm giác vô cùng khó chịu: “Lâm Minh, anh nóng lòng muốn đưa em về nhà như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì không muốn cho em biết hả?”
“Ngay khi nhìn thấy em, anh đã muốn về nhà rồi” Khóe môi Lâm Minh cong lên, cười nhẹ.
Anh nói nhỏ vào tai cô, phun hơi thở nóng bỏng lên vành tai xinh xản, làm cho tai của cô đỏ bừng: “Anh muốn về nhà vì nhớ chiếc giường, sô pha, sàn nhà, phòng tâm…”
Lê Nhược Vũ bịt miệng anh lại, không cho anh nói thêm nữa: “Anh đúng là lúc nào cũng nghĩ đến mấy chuyện hư hỏng đấy”
Nếu cứ để anh nói điều này, chäc chản ngay cá ven đường anh cũng có thể nói ra được.
Cô hiểu rất rõ về độ háo sắc của Lâm Minh.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Thấy cô mêm lòng, anh bước tới vòng tay ôm eo vợ đi ra ngoài “Chủ tịch Lâm, chủ tịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541049/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.