Đôi mát cô ta mở to ra, nước mát bät đầu chảy xuông Nhưng Lâm Minh không quan tâm, ánh mặt của anh lạnh lùng khiến cô ta không dám nói gì nữa.
Lâm Thùy Ngọc biết là Lâm Minh đang cảnh cáo mình.
Thẻ ngân hàng là để cho cô ta có thể diện, nếu cô ta cố chấp muốn nói điều gì đó với Lê Nhược Vũ, cô ta sẽ nhận một cái tát vào mặt, hoặc thậm chí là…điều gì đó kinh khủng hơn.
Cô ta căn chặt môi và cố kìm những giọt nước mắt Buôn bã nói ra: “Không sao đâu.”
Lê Nhược Vũ nhìn tấm thẻ dưới mặt đất, muốn cúi xuống nhặt lên, nhưng lại bị Lâm Minh năm chặt, bỏ đi và không thèm nhìn lại.
Ngay khi hai người vừa rời đi, nước mất của Lâm Thùy Ngọc cuối cùng cũng rơi xuống.
Tại sao, tại sao ngay cả bác gái ở bên cạnh, Lâm Minh cũng không đối xử với mình tốt hơn một chút chứ? Tại sao khi Lê Nhược Vũ xuất hiện, Lâm Minh lại lập tức bảo vệ cho cô.
Không quan trọng, miền là Niệm Sơ vần ở trong tay mình, và bác gái chỉ cân vân yêu thương Niệm Sơ thì chäc chăn sẽ giúp đỡ mình, Lâm Minh sẽ phải sớm chấp nhận thôi.
Kiểu gì thì Lâm Minh sẽ là của mình, và Lê Nhược Vũ sẽ không đäc ý được lâu nữa đâu Lau nước mắt trên mặt, Lâm Thùy Ngọc cố găng kìm lại cảm xúc của mình.
Một bàn tay nhỏ bé kéo nhẹ góc áo của cô ta.
Cậu bé đến đây cùng với một người chăm sóc, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541047/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.