Nếu tình trạng có chuyển biến xấu thì anh đừng gạt em nhé” Cô lo lăng, sợ sức khỏe anh có vấn đề gì: ‘Em đang trên đường đi, sẽ tới đó ngay”
“Anh không sao thật mà”
“Em muốn nghe chính miệng bác sĩ nói thì mới tin được” Lê Nhược Vũ tức giận nói rồi cúp điện thoại.
Lâm Minh xem lịch sử ghi lại trong máy thì thấy tin nhän trợ lý Lưu gửi tới bèn nhướng mày, nếu trợ lý Lưu đoán sai để Lê Nhược Vũ đến đâu đó khác thì câu chuyện này sẽ dê hơn nhiều, không ngờ anh ta lại đoán đúng là mình ở bệnh viện.
Có một trợ lý tận tâm thế này, thính thoảng nó cũng không phải là một may mản gì cho cam.
Lê Nhược Vũ không gửi tin nhắn cho anh, trong điện thoại cũng không có lịch sử cuộc gọi nhỡ từ cô nên có vẻ cô đã chạy thẳng tới đây.
Bệnh viện cũng khá gân tòa nhà của Lăng Thị.
Nếu không kẹt xe thì chắc mười phút là cô đã đến nơi rồi.
Lâm Minh lạnh lùng xoay người vào trong.
Lâm Thùy Ngọc thấy anh trở về bèn mím môi đón.
Lâm Minh không thèm nhìn cô ta lấy một cái, lướt qua cô ta để lấy áo khoác rồi ra ngoài.
Lâm Thùy Ngọc tức giận dâm chân, uất ức gọi: “Chủ tịch!”
Anh dừng bước.
Cô ta vội vàng đi tới nhìn anh với vẻ vô tội đáng thương: “Niệm Sơ vẫn chưa khám xong mà anh đã định đi rôi ư?”
Lâm Minh mất kiên nhân đấy cô ta ra: “Đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541051/chuong-501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.