Đứa trẻ nhỏ như vậy, bị ung thư máu đã đủ đáng thương rồi, giờ bị đưa ra ở một đất nước xa lạ, coi như trị hết bệnh đi, chỉ sợ đứa trẻ sẽ bị trầm cảm.
Bà không cho phép!
“Mẹ, con không biết Nhược Vũ có biết chuyện của đứa trẻ hay không, bây giờ con rất khó chịu. Con không muốn bởi vì quá khứ sai lầm mà bị mất đi tình yêu và hôn nhân” Ánh mắt của Lâm Minh trầm xuối ấu như cô ấy biết, nếu như cô ấy để ý, mặc kệ mẹ cho phép hay không, con nhất định sẽ đem đứa trẻ ra nước ngoài”
Lúc đầu, anh đồng ý trao đổi điều kiệt Hoàng Ánh, nhưng anh sợ Lê Nhược Vũ biết được những chuyện này, sợ cô chịu không được.
Nhưng cho dù đã thỏa hiệp, đứa bé kia lại một chút cũng không biết an phận, ngược lại được một tấc lại muốn tiến một thước.
Việc thỏa hiệp kia không có chút chỗ tốt nào, vậy tại sao phải làm tội chính mình.
Hoàng Ánh nghe xong liền biết mọi chuyện đều đã xong xuôi hết rồi.
Anh đã nói ra những lời này, bà biết mình không còn gì để thương lượng với anh “A Quân, Niệm Sơ vẫn chỉ còn là một đứa trẻ: “Bây giờ Niệm Sơ chỉ là một đứa trẻ mà đã như vậy rồi, để nó lớn lên, chẳng phải là muốn lật trời lật đất sao?”
Hoàng Ánh bị anh chặn lời, bà không còn lời gì để nói.
Cái gì cũng không làm được, bà chỉ có thể lôi kéo con trai, muốn dùng tình thân gia đình để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540975/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.