Niệm Sơ còn bé như vậy, mẹ không muốn nó, chết như thế, nó là đứa cháu đầu tiên trong nhà họ Lâm chúng ta đ: “Con đã nói rồi, con sẽ hợp tác chữa trị cho thẳng bé vô điều kiện nhưng con chắc.
chắn sẽ không để đứa bé này gây ảnh hưởng đến cuộc sống hôn nhân bây giờ của con.”
Hai mẹ con tranh cãi với nhau từng câu một. Hoàng Ánh đứng trên chữ tình để cố gắng thuyết phục con trai bà còn trong khi lý trí của Lâm Minh hiểu rõ bản thân anh muốn gì Lê Nhược Vũ nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo, cô muốn giơ tay lên xoa xoa huyệt thái dương một chút cho dễ chịu hơn nhưng hình như Lâm Minh đang năm tay cô nên cô không.
thể động đậy được.
Cô mở miệng đang khô khốc ra và nói: “Đứa bé Niệm Sơ kia có bị làm sao không?”
Lâm Minh căng thẳng nắm chặt tay cô, anh liếc nhìn Hoàng Ánh một cái nhưng anh không có ý định ngăn cản. Có một số chuyện không sớm thì muộn cô cũng sẽ phải biết.
Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh rồi lại nhìn sang Hoàng Ánh, cô nói: “Sao trông hai người kỳ lạ…” Vừa nằm vừa nói chuyện rất không lễ phép, cho nên Lê Nhược Vũ muốn ngồi dậy nhưng Lâm Minh lại đè cô nãm xuống và không để cô lộn xộn.
Hoàng Ánh nhíu mày, bà nghiến răng rồi nói: “Niệm Sơ là con cháu của nhà họ Lâm”
Lê Nhược Vũ không hiểu ý bà, cho nên cô nói: “Con biết, nó là con cháu của nhà họ Lâm, lần trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540973/chuong-539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.