Bên ngoài phòng bệnh, Hoàng Ánh hoảng loạn mà nắm chặt tay.
Vẻ mặt của Lâm Minh quá mức đáng sợ, may mà trước đó bà đã để cho Lâm Thùy Ngọc đem thằng bé đi trước.
Nếu không với dáng vẻ điên cuồng bây giờ của anh, chỉ sợ anh thật sự sẽ ra tay với thắng bé mất.
“Tên nghiệt chủng đó làm cô ấy bị thương, nó phải chịu trách nhiệm!”
“Con tính toán với một đứa trẻ làm gì, Niệm Sơ mới có bốn tuổi rưỡi! Nói không chừng ngay từ đầu cơ thể của Lê Nhược Vũ đã không ổn định, đúng lúc đó bị Niệm Sơ đụng phải” Hoàng Ánh sợ rằng Lâm Minh tính sổ với thằng bé, bà cố gắng tìm đại một cái cớ.
“Nó đạp vào bụng của Nhược Vũ hai phát, chuyện này xảy ra được.
“Nếu như hôm nay, Lê Nhược Vũ thật sự.
xảy ra chuyện gì, cho dù nó có là con của con, con cũng sẽ không bỏ qua cho nó đâu”
Hoàng Ánh gần như không dám tin tưởng những câu nói đó được nói ra từ miệng của con mình: “Nó là con của con đấy!”
Hổ dữ không ăn thịt con, phải máu lạnh đến mức độ nào mới có thể liều mạng với cả con của mình?
“Nó là con của con, nhưng lỡ như hôm nay.
Nhược Vũ có thai thì sao, lỡ như chỉ vì thằng bé này mà khiến cho con mất đi đưa con mà con hằng mong đợi thì sao?”
Lâm Minh hít sâu một hơi, anh đè thấp thanh âm xuống, không muốn để cho tiếng tranh cãi quá mức chói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540977/chuong-537.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.