“Mẹ, sự nhãn nại và sức chịu đựng của con cũng có giới hạn” Lâm Minh tựa như muốn làm thật, muốn vứt bỏ đứa bé này.
“Mẹ không đồng ý, nếu như con thật sự muốn ép cháu của mẹ chết, vậy thì giết mẹ luôn cho rồi”
‘Vành mắt Hoàng Ánh đỏ lên, đau lòng ngồi xổm xuống ôm lấy Lâm Niệm Sơ: “Nếu con dám đuổi con trai mình đi, nếu đứa bé xảy ra chuyện gì thì mẹ cũng không sống nổi”
Trong lòng Lâm Minh thầm căng thẳng, lần đầu tiên bà dùng tính mạng uy hiếp anh như vậy.
“Mẹ biết con không thích đứa nhỏ, mẹ cũng nhìn ra, căn bản không thể nào thay đổi được việc này. Mẹ cũng không ép con. Đợi đến lúc tìm được quả tim thích hợp với đứa trẻ này, làm xong phẫu thuật thì con muốn đưa đứa trẻ này đi đâu cũng được. Nhưng nó bây giờ vẫn chỉ là một bệnh nhân, đến cả tính mạng của bản thân nó cũng không thể nào bảo vệ được, bây giờ con không thể cứ đuổi nó đi như thế được”
Nhìn thấy Lâm Minh không có ý định thoả hiệp, Hoàng Ánh đành cắn răng nói: “Chỉ cần trị khỏi bệnh cho đứa bé, những chuyện còn lại thì con muốn thế nào cũng được, mẹ cũng không xen vào nữa. “
“Được” Lúc này anh mới nghiêm nghị đáp lời.
“Nhưng nếu cuối cùng thực sự không tìm thấy tim phù hợp cho nó…”
“Nếu thực sự tìm không được trái tim phù hợp thì là do số mệnh Niệm Sơ không tốt, nhưng đuổi nó đi ngay lúc này chính là muốn lấy mạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540965/chuong-543.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.