Con của cô là vì làm cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ nên mới được sinh ra, nên chẳng phải là hòn đá kê chân hay sao?
Hai mắt của Lê Nhược Vũ đỏ hoe và nhìn chẵm chằm vào cô ta: “Lâm Thùy Ngọc, tôi cảnh cáo cô đừng có quá đáng”
Cô ta nhìn thấy cảm xúc của cô trở nên kích động càng vui vẻ hơn Mục đích của cô ta chính là muốn làm cho cô kích động để khiến cô bị sảy thai, Lê Nhược Vũ càng tức giận thì cô ta càng vui mừng: “Sao tôi lại quá đáng chứ? Chẳng qua tôi chỉ nói ra những sự thực mà cô không bao giờ muốn thừa nhận mà thôi.”
“Chị gái cô có thể sinh ra Lâm Niệm Sơ thì đó là ý trời nhưng cô không có cái mệnh này, cho dù cô có tìm mọi cách thì cũng không thể có được hết thảy những điều mà mình muốn đâu”
“Tôi thấy tâm trạng cô cũng khá tốt mà, cần gì phải to tiếng với tôi như vậy, xem ra bệnh tình của cô hoàn toàn không có vấn đề gì, có lẽ không muốn làm cấy ghép cho Niệm Sơ nên mới giả bộ thành cái dáng vẻ bây giờ đi”
ìt là cực kỳ chói tai khi hai chữ “cấy ghép” được nói ra từ miệng của Lâm Thùy Ngọc.
Hô hấp của Lê Nhược Vũ trở nên nặng nề, vươn tay bấm chuông gọi y tá.
Nhưng Lâm Thùy Ngọc lại giành trước lấy một bước che lại chuông bấm, cô ta không biết xấu hổ mà mở miệng: “Không muốn nói chuyện với tôi như vậy à? Vậy thì tôi nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540916/chuong-565.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.