Lúc này y tá cảm kích đến mức suýt nữa thì khóc ra tiếng.
Lúc sau, cô ấy cũng đặc biệt chăm sóc Lê Nhược Vũ, dù sao thứ gọi là dịu dàng ôn nhu này cũng là xem đối phương đối xử với mình như thế nào rồi mình sẽ đối xử lại như thế ấy.
Y tá rót một cốc nước ấm cho Lê Nhược Vũ, quay đầu lại thấy Lâm Thùy Ngọc vẫn đứng đó chứ chưa rời đi, cô ấy nói: “Cô Thuỳ Ngọc à, sao cô còn chưa đi? Còn đợi bảo vệ đến đây mời cô ra ngoài nữa Lâm Thùy Ngọc thấy y tá đối với mình thì khinh miệt ra mặt, còn đối với Lê Nhược Vũ thì cẩn thận che chở, trong lòng khó chịu cực kỳ, nhưng không thể phát hỏa ngay tại đây, chỉ có thể làm bộ tốt tính nói: “Tôi đi ngay đây”
Ngoài miệng nói vậy nhưng ánh mắt của cô ta vẫn luôn dừng ở trên người Lê Nhược Vũ, còn muốn tìm xem có gì có thể kích thích đến Lê Nhược Vũ hay không.
Nhưng y tá lại không cho cô ta có được cơ hội đó, sau khi rót nước cho Lê Nhược Vũ, lại đỡ cô nằm xuống, y tá lập tức tiễn Lâm Thùy Ngọc ra ngoài.
Lê Nhược Vũ không muốn nhìn khuôn mặt khiến người phiền lòng kia của Lâm Thùy Ngọc, cô nghiêng người sang hướng khác.
Lâm Thùy Ngọc nhìn thấy vết bớt hình trái tim màu hồng sau cổ Lê Nhược Vũ, cô ta bỗng nhiên ngẩn người.
Trên cổ Lâm Thùy Ngọc cũng có một vết bớt tương tự như thế này, tuy nhiên vết bớt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540918/chuong-564.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.