Đều nói là huyết mạch tương liên, giữa những người thân với nhau luôn có một sự cảm ứng đặc biệt, nhất là giữa cha con, và giữa mẹ với con cái Nhưng mà đứa trẻ đang ở trước mặt anh, ngoại trừ có diện mạo rất giống với bản thân anh lúc nhỏ ra, thì tính cách thì lại hoàn toàn không tìm thấy có điểm nào là đáng khen, hoặc là làm cho người ta có thể tiếp thu được cả.
Đứa bé Lâm Niệm Sơ vừa ngang tàng bạo ngược vừa không phân rõ phải trái này thật sự là con của anh sao?
Lâm Minh hoàn toàn thờ ơ đổi với sự ầm ï, náo loạn của Lâm Niệm Sơ, bảo an đã đến, kéo Lâm Thùy Ngọc ra bên ngoài.
Lâm Niệm Sơ khóc đến vô cùng bi thương, đau khổ đến cực điểm, thấy ôm chân của Lâm Minh không có tác dụng gì, liền dứt khoát chạy đi ôm chân của bảo an.
“Không cho phép mang mẹ của tôi đi! Mấy người không được làm như vậy!”
Có người bảo an không chú ý, không cẩn thận làm cho Lâm Niệm Sơ vấp ngã xuống mặt đất, Lâm Niệm Sơ cũng liền nằm ở dưới mặt đất ôm lấy chân của bảo an làm cho bảo an không thể di chuyển.
Sợ giãm phải cậu chủ nhỏ, nên bảo an không dám di chuyển lung tung, chỉ đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.
Lâm Minh lạnh lùng đi đến, lôi Lâm Niệm Sơ từ trên mặt đất lên, bảo an lúc này mới lập tức kéo Lâm Thùy Ngọc đi.
Lâm Niệm Sơ vùng vẫy hai cánh tay, hai chân thì đá loạn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540911/chuong-568.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.