Khuôn mặt Lâm Minh u ám, rất đáng sợ, anh nhìn thẳng vào mắt mẹ: “Nếu như để cô ta ở lại, cô ta lại gây chuyện thì sao?”
Hoàng Ánh nhìn Lâm Thùy Ngọc: “Nếu như cô lại dám gây chuyện, thì tôi sẽ đánh gấy chân của côi”
Lâm Thùy Ngọc gật đầu liên tục: “Tôi tuyệt đối không dám nữa đâu, sau này nếu chưa có sự đồng ý của mọi người, thì tôi tuyệt đối sẽ không tự tiện đến gần phòng của mợ chủ”
Lâm Minh trầm giọng nói: “Được, cho cô nh ra tay” Hoàng Ánh hít sâu một hơi ta ở lại cũng không phải là không thể”
Lâm Thùy Ngọc vừa nghe thấy vậy thì trên mặt liền hiện ra sự vui mừng, nhưng lại nghe anh nói.
“Có thể ở lại, nhưng không cho phép chữa trị tay phải, đây được xem như là bài học lần này cho cô ta”
Hoàng Ánh nhìn cái tay vô cùng thê thảm của Lâm Thùy Ngọc, nhíu mày, để cho cô ta tự chọn Lâm Thùy Ngọc đã đau đến không có cảm giác nữa rồi.
Lúc này rời khỏi thành phố Hà Nội, trở về quê đi chữa trị cũng không chắc chẩn là có thể chữa khỏi.
Dù sao thì tay cũng đã định trước là phải bị phế bỏ rồi, còn không bằng ở lại đây, nói không chừng còn có thể có được cơ hội khác.
Lâm Thùy Ngọc chịu đựng đau đớn, gật đầu, đưa cánh tay không bị thương ôm lấy Lâm Niệm Sơ, hiên ngang lẫm liệt nói.
“Tôi muốn ở bên cạnh Niệm Sợ, tôi phải tận mất nhìn thấy Niệm Sơ không có việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540909/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.